Nơi núi rừng xa thẳm, nghe chuyện những người thầy ngày đêm bám bản

tậu về phố Thượng Trạch (nơi cạnh tranh nhất của huyện Bố Trạch, Quảng Bình) vào những ngày mưa gió ấm áp, được tận mắt chứng kiến cuộc sống của các người đang sớm hôm bám bản “gieo chữ” cho các em học sinh, chúng tôi thực sự gia sư toán lớp 5 thán phục ý chí và lòng yêu nghề của các thầy cô giáo nơi đây.

Theo chân các giáo viên ở trường tiểu học số 2 Thượng Trạch tới nhiều bản làng, mặc dù trời đã sắp trưa, nhưng trong làng bản vẫn yên ổn ắng tới lạ. Đã nghe phổ thông, nhưng sở hữu đến đây mới thấy và biết được tại sao vùng đất này lại chậm vững mạnh như vậy.

Vùng đất này hầu như riêng biệt mang các vùng khác bởi sự ngăn cách của những ngọn núi cao chót vót, đất đai thì ít, tuyến đường di chuyển vô cùng khó khăn, điện ko, nước sạch ko… chỉ rừng núi là đa dạng ti tỉ.

các người thầy luôn bám trường, bám lớp với con chữ tới nơi rừng sâu núi cốc (Ảnh: Thủy Phan)

Gặp gỡ và nói chuyện những giáo viên đang hôm sớm cắm bản, các người đã sở hữu trên dưới chục năm công tác ở đây, chúng tôi càng thấu hiểu hơn nỗi khó nhọc của họ.

Nhớ lại những ngày đầu mới lên nhận công việc, thầy Đỗ Hồng Thái (SN 1982, quê ở phố Trung Trạch, quận Bố Trạch) cho biết, vào nghề tới bây giờ đã được 10 năm thì thầy với 9 năm cắm bản ở Thượng Trạch. khi tới đây ở và làm cho việc, thầy mới hiểu được vì sao phổ thông người lại sợ vùng đất này đến vậy.

ngày nay, con đường 20 Quyết Thắng (đường duy nhất lên phố Thượng Trạch) đã được trải nhựa, chứ cách đây vài ba năm trở về trước, tuyến đường vốn đã ngoằn nghoèo các con dốc thăm thẳm, thì mỗi lúc trời mưa tuyến đường lại lầm lội, sụt nhún mình.

Tôi nhớ mãi chiếc lần đi xe máy từ nhà lên, Đó là năm 2008 ở cây số 54 tuyến phố 20 Quyết Thắng, vì trục đường quá lầm lội nên xe tôi bị sụt nhún nhường xuống sâu dưới đất không sao kéo lên được.

Lực bất tòng tâm, vừa mệt, vừa tủi thân, kể những chị đừng cười vì tôi là con trai chứ lúc Đó tôi chỉ biết ngồi khóc. Khóc cho đã rồi vẫn chẳng thể kéo nổi cái xe lên, đành ngồi yên 1 chỗ chờ mang người đi qua rồi nhờ họ kéo lên giúp. Hôm Đó, lên đường trong khoảng nhà lúc 8h sáng, nhưng phải đến tối mò mò tôi mới lên đến nơi”, thầy Thái nhắc.

Theo thầy Thái, sở hữu các bản làng, muốn vào được phải đi bộ 7-8 cây số, leo qua các con dốc dựng đứng như bản Aki, mà đa dạng lúc, đến ngày nghỉ dù mong được về nhà lắm nhưng tưởng tượng đường đi là lại thấy ngại.

tuổi xanh xa nhà, lại tới nơi rừng núi ko điện, thậm chí mang phổ thông nơi ko sóng điện thoại làm cho thầy Thái ko khỏi nhớ nhà, nhớ người thân.

1 ngày ở nơi đây tưởng dài như cả tháng trời, chỉ mong tới ngày nghỉ để được về nhà. nhiều lúc tôi nghĩ không biết mình với vượt qua được không, nhưng lâu rồi thành quen, và tôi đã hòa nhập sở hữu cuộc sống nơi đây.

Tại vùng đất này, hầu như những gia đình chưa chú trọng tới việc học của con em mình. những em học trò đông cũng như hè, chỉ mang bộ áo quần mỏng mảnh trên người dù trời rét cắt da cắt giết. Nhìn các em mà thấy thương lắm. vì thế, tôi luôn lấy việc dạy những em làm cho niềm vui, cộng những em vượt qua mọi khó khăn”, thầy Thái nhắc.

Nguồn Thanh Xinh tổng hợp internet

Tác giả: hiep1902

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *